Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Reviews cuốn Siêu Cò, tác giả Judy Robinett

Bạn có 1 việc hệ trọng, nhớ ra cần liên hệ với 1 người bạn. Mò lại inbox thấy cuộc hội thoại gần nhất cũng là 3 năm trước, người đó nhờ bạn 1 việc mà đáp lại chỉ là một trạng thái “đã xem”. Bạn cảm thấy cổ họng nghẹn đắng lại và không biết phải mở lời ra sao để bắt đầu câu chuyện...với mối quan hệ đó. Nhắc đến thiết lập mối quan hệ, có thể cuốn sách đầu tiên bạn nghĩ đến là “Đừng bao giờ đi ăn một mình” của Keith Ferrazzi. Nhưng nếu bạn cần 1 cuốn sách “cầm tay chỉ việc” hướng dẫn xây dựng 1 kế hoạch để trở thành một người siêu kết nối quyền lực, thì hãy chọn thêm Siêu Cò (được viết bởi Judy Robinett, người phụ nữ siêu kết nối), sách mới xuất bản 2019 được đánh giá 4.8/5 sao trên Amazon Điều thú vị là bạn không cần phải sinh ra ở vạch đích, có sẵn những mối qu...

Rèn luyện sự thẳng thắn, cách tốt nhất theo mình là...

Nếu 66ngaythuthach có thể thay đổi cuộc đời tui thêm 1 lần nữa, thì nó cũng có thể thay đổi cuộc đời bạn. Tui không biết đã viết bao nhiêu post và nhắc tới 66ngaythuthach không biết bao nhiêu lần. Hẳn không phải là 100 lần, chắc là 1000 lần ở trên mọi 'kênh', từ trong suy nghĩ, chatchit, hẹn hò hay mention on facebook. Khi đi qua được chừng ngày A40/66 (round 1 66 ngày thử thách), tui khám phá ra 1 công thức để thay đổi những thói hư tật xấu của mình. Bước 1. Chấp nhận thực tế, vấn đề tồn tại. Bước 2. Đặt 1 câu hỏi tích cực nhằm thay đổi trạng thái mong muốn. Bước 3. Chuyển thành hành động, đưa vào một hạng mục trong 66ngaythuthach. Bước 4. Đếm, theo dõi từng ngày. Mỗi tối trước khi đi ngủ, rà soát lại mình có hành động như mình cam kết hay không? Tôi tin tưởng rằng, sau 66ngaythuthach đó, thói quen dù xấu đến mấy cũng phải ghét tôi mà rời xa...Hí hí. Lấy một ví dụ nhé. Tôi được biết đến là một người kiềm chế cảm xúc (tiêu cực) rất tốt (do rèn luyện mà nên), nhưng đôi khi vì dĩ...

Tôi là ai mà phán xét?

Đó là câu nói thường trực của Giáo hoàng Francis, người dẫn dắt 1,2 tỉ giáo dân trên toàn thế giới, vậy mà ông vẫn luôn hết sức khiêm nhường khi ứng xử với mọi người, bất kể giàu nghèo, sang hèn. Dù cho đó có là những kẻ tội phạm, những người cặn bã của cặn bã xã hội, nhưng ông vẫn luôn giữ một thái độ hết sức khiêm nhường. Bạn có biết, nếu so sánh với các CEO thì tầm lãnh đạo của ông sẽ tương đương Steve Jobs, hay BillGates. Tôi không theo đạo, nên thực sự nếu không vô tình đọc cuốn “Lãnh đạo bằng sự khiêm nhường” tác giả Jeffrey A. Krames viết về ông, thì có lẽ tôi còn không biết được tên ông. Nói chi đến việc ngồi đây viết mấy dòng này. Có chăng là bởi 6 từ trên vẫn luôn ám ảnh tôi, luôn tự hỏi mình có đang ‘tôn trọng người khác’ như giá trị mình vẫn theo đuổi hay không? Trong mối quan hệ của mình với bất kỳ người nào, dù đó là nhân viên, đồng nghiệp, chồng cũ hay một mối quan hệ xã hội khác...dù gặp nhau nhiều hay ít..dù gặp nhau dầy hay thưa..dù gặp nhau trực tiếp hay chatchit, tô...

2018, MỘT NĂM NHÌN LẠI

1. Câu chuyện #Vết_nứt Có khi nào bên trong ta có những ‘vết nứt’, điều đó khiến ta thấy mình như bị mất cân bằng. Nhưng vì vết nứt đó là không nhìn thấy được, nên ta cứ mải miết đi tìm những miếng urgo cho mình…tìm hết lần này đến lần khác... -Có người tìm đến make-up và thẩm mỹ viện… -Có người đi bar.. -Còn tôi từng có lúc cho rằng mình mất cân bằng là vì thiếu người bạn đồng hành. Vậy mà cả khi từng có người bạn ấy, tôi vẫn thấy mình không ổn cho đến khi tôi đủ dũng cảm để soi rọi vào sâu bên trong mình và phát hiện ra vết nứt, điều trong sâu thẳm khiến tôi trở nên không tự tin vào bản thân mình. Nó sẽ khiến bạn ‘nhói lên’ một chút nhưng vì lẫn vào với những ồn ào khác, nên rất khó nhận ra. Phải thật rất nhẹ và tinh tế bạn mới ‘định vị’ được vị trí và gọi tên được vết nứt đó. Phải sau 10 năm, tôi mới đủ dũng cảm để tìm ra được vết nứt của chính mình. Đó là cảm giác thiếu tự tin với vai trò của một người mẹ. Tôi đã không dành đủ thời gian cho những đứa con của mình và tự tay c...

Reviews Đi tìm lẽ sống tác giả Viktor Frankl

Nếu được reviews “Đi tìm lẽ sống” trong 1 đoạn thì tôi sẽ viết như thế này. “Tác giả Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần người Áo, người đã từ chối cơ hội chạy trốn sang Mỹ để thoát khỏi sự săn lùng của bọn phát xít, đã quyết định ở lại chăm sóc cha mẹ già, nhưng cuối cùng cả gia đình không may vẫn bị bắt vào trại tập trung. Suốt 3 năm bị chuyển qua 4 trại, nhờ tinh thần lạc quan bẩm sinh, tình yêu thương sâu sắc với người vợ và đức tin lớn, ông vẫn sống sót dù điều kiện sống trong trại hết sức khắc nghiệt, làm lụng vất vả và luôn trong tình trạng đói ăn, dịch bệnh và thiếu thốn, tỷ lệ sống sót của tù nhân chỉ là 1/20. Ông được ra trại vào năm 1945, một năm sau đó ông đã hoàn thành tác phẩm “Đi tìm lẽ sống” chỉ sau vỏn vẹn 9 ngày chắp bút. 12 triệu bản đã được phát hành trên toàn thế giới. Ông mất năm 1997, hưởng thọ 92 tuổi”. -Không cảm xúc, về chỗ!!! -Oke fine, thế bạn có đủ kiên trì để đọc reviews dài không? Như một cái duyên, nếu Nhật ký Anne Frank khép lại khi cô bé Anne mới 15 tuổi bị...

Reviews Xây dựng một nhóm kinh doanh thành công của Blair Singer

Câu chuyện về công ty vận tải và quy luật “Không bao giờ bỏ bạn khi cần thiết” Một hãng giao nhận vận tải luôn lấy chữ tín với khách hàng làm phương châm hành động. Họ có 1 chuyến hàng cần được giao lúc 3h sáng. Vào lúc 23h đêm, khi chắc chắn công việc không thể hoàn thành trước hạn định, trưởng ca trực đêm nhấc điện thoại gọi cho ca ngày nhờ họ đến giúp. Mặc dù những đồng nghiệp ca ngày đó đã làm việc nguyên cả ngày trời hôm trước, nhưng không ai phàn nàn gì về chuyện đó cả. Các nhân viên ca ngày đảm nhận công việc giấy tờ và quản lý để nhân viên ca đêm tập trung bốc hàng lên xe cho kịp giờ. Công việc hoàn tất vào khoảng 2h45 và mọi người đều mệt lả nhưng rất phấn chấn. Chính nhờ quy luật “không bao giờ bỏ bạn khi cần thiết này” mà không ai cảm thấy mình cô độc và không ai cảm thấy bị bỏ rơi. Hãy trả lời thành thật cho tôi đi, nếu bạn là trưởng ca trực đêm đó, bao nhiêu % cơ hội bạn có thể gọi được cho đồng đội của mình tới giúp một cách vui vẻ và sẵn sàng? Nếu chỉ đơn thuần dựa ...

Insight của người già

Hôm rồi tôi có đi thăm một nhỏ bạn, nó kể cho tôi nghe câu chuyện này. Hàng xóm cạnh nhà nó ở là một cặp vợ chồng già. Hai bác tuổi cũng hơn 60, nhà có nếp tẻ đầy đủ và cũng có cháu nội, cháu ngoại cả rồi. Hai bác ở riêng để cho các con được tự do. Bác trai hằng ngày vẫn đi làm, bác gái vì bị liệt nên di chuyển cũng khó khăn, luôn cần phải vịn vào một cái xe đẩy. Mặc dù vậy, bác gái vẫn xoay sở để tự chăm lo cơm nước, giặt giũ trong gia đình. Tình hàng xóm ở cái chung cư này rất vui vẻ, thỉnh thoảng nhà này mang đồ ăn, hoa quả, khi thì bát chè, khi thì chùm nhãn, lúc thì quả chuối, quả mận. Một hôm, bác gái gọi điện thoại cho nhỏ bạn tôi hỏi vay tiền, thực sự là cũng không nhiều nhặn gì, chỉ 2 củ thôi. Chẳng là, thỉnh thoảng, bác có chị em ruột già từ dưới quê lên thăm, nhưng mặc định rằng, mỗi lần lên thăm đó, một sự thật ngầm hiểu, bác sẽ bằng cách này hay cách khác, xoay sở một khoản tiền gửi cho người chị em mình, như một phần quà mang về. Mặc dù trong lòng không thực sự cảm thấy...