Chuyển đến nội dung chính

Tôi là ai mà phán xét?

Đó là câu nói thường trực của Giáo hoàng Francis, người dẫn dắt 1,2 tỉ giáo dân trên toàn thế giới, vậy mà ông vẫn luôn hết sức khiêm nhường khi ứng xử với mọi người, bất kể giàu nghèo, sang hèn. Dù cho đó có là những kẻ tội phạm, những người cặn bã của cặn bã xã hội, nhưng ông vẫn luôn giữ một thái độ hết sức khiêm nhường. Bạn có biết, nếu so sánh với các CEO thì tầm lãnh đạo của ông sẽ tương đương Steve Jobs, hay BillGates.

Tôi không theo đạo, nên thực sự nếu không vô tình đọc cuốn “Lãnh đạo bằng sự khiêm nhường” tác giả Jeffrey A. Krames viết về ông, thì có lẽ tôi còn không biết được tên ông. Nói chi đến việc ngồi đây viết mấy dòng này. Có chăng là bởi 6 từ trên vẫn luôn ám ảnh tôi, luôn tự hỏi mình có đang ‘tôn trọng người khác’ như giá trị mình vẫn theo đuổi hay không?

Trong mối quan hệ của mình với bất kỳ người nào, dù đó là nhân viên, đồng nghiệp, chồng cũ hay một mối quan hệ xã hội khác...dù gặp nhau nhiều hay ít..dù gặp nhau dầy hay thưa..dù gặp nhau trực tiếp hay chatchit, tôi vẫn luôn tâm niệm, đó là 1 chặng đường nhỏ trên cả một hành trình dài của một mối quan hệ.

Ngày hôm nay, mối quan hệ đó có thể vì lý do gì đó xảy ra không thể tốt đẹp hơn, thì tôi cũng sẽ tìm mọi cách có thể, gạt bỏ cái tôi của mình xuống đáy, để giảm thiểu những tổn thương mà tôi vô tình gây ra cho người khác. Bởi tôi không thể biết rằng, sự tổn thương đó cũng chính là bước ngoặt của cuộc đời họ hay không. Đã từng là gì của nhau, đã từng là gì với nhau thì hãy trân trọng những khoảng khắc đó...




Hôm nay tôi nhớ tới 1 clip về một người quản lý gọi một nhân viên của mình vào phòng, thực tế thì là gọi vào để ‘sa thải’ anh nhân viên ấy, nhưng dưới một lý do hợp lý mà người ta vẫn thường xài, đó là “anh rất tốt nhưng công việc hiện tại không phù hợp với anh, tôi rất tiếc”. Nghe quen quá phải không? Cảnh sau của Clip ấy là 1 thời gian sau, anh nhân viên bị sa thải kia, giờ đây đã là một doanh nhân thành đạt, tình cờ quay lại chốn xưa, và vô tình chạm mặt người quản lý cũ. Anh hồ hởi tới chào hỏi, bắt tay và cảm ơn anh quản lý đó “Anh nói đúng, tôi cảm ơn anh rất nhiều, công việc trước kia đúng là không phù hợp với tôi thật”. Clip kết thúc trước vẻ mặt ngỡ ngàng của anh chàng quản lý vẫn ánh mắt lo âu mơ hồ như mọi khi.

Nhân sự của tôi, những người tôi từng quản lý, tôi biết trong số đó có những người đã từng bị tôi làm cho tổn thương (đến nỗi người đó đã unfriend mà tôi không tìm được cách ib trở lại), nhưng nhờ đó tôi hiểu rằng chặng đường phía trước còn rất dài, và không biết chừng chúng tôi sẽ vô tình chạm mặt nhau ở đâu đó, tôi không muốn mình như anh chàng quản lý nọ (tất nhiên, tôi muốn mình là một người chị xinh đẹp vui tươi), tôi muốn khi gặp lại nhau dù có là bạn bè, đối tác, biết đâu lại đồng nghiệp (again) chúng tôi lại có thể vui vẻ được như chưa từng có chuyện chia ly.

Bởi thế nên mới nói, chặng đường phía trước còn dài lắm, làm sao để giữ được giá trị tôn trọng nhau đủ để còn nhìn lại đây?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nhận ra, sau bao năm mình vẫn vậy, nhất là cái tính...

Hôm nay, vừa phải từ chối 1 món quà từ một người đang tán tỉnh mình. Món quà nhỏ thôi, chưa gặp mặt bao giờ nhưng anh ấy quan tâm và hỏi han hằng ngày. Sau một thời gian mình có tương tác trả lời lại thì cách đây chừng 1 tuần, mình đã phải nói rõ với anh rằng: mình chỉ xem anh là 1 người bạn, 1 người anh. Rằng anh hãy chăm lo cho công việc và sự nghiệp của anh, dính vào chuyện tình cảm bây giờ chỉ mệt thân. Anh nói đã hiểu và cũng giãn cách ra sự hỏi han vì sợ làm phiền đến mình. Bỗng 2-3 ngày trở lại đây, anh ấy lại hỏi thăm liên tục, và nhắc lại món quà muốn tặng mình khi hẹn gặp nhau. Mình lại một lần nữa thẳng thắn rằng, mình không đón nhận tình cảm của anh nên không dám nhận quà. Dù mình là người chủ động nói ra, nhưng trong lòng với cảm thấy buồn vì khiến một người chân thành như vậy hụt hẫng và thất vọng. Rồi nhận ra, sau bao nhiêu năm, từ hồi 18 tuổi, mình vẫn luôn giữ cái tính ấy. Đó là mình không muốn gieo hy vọng cho 1 người mà vốn dĩ mình nghĩ không thể tiến xa hơn. Nhớ cái...

Bị thiêu sống - Souad

  Cảm ơn 1 người em đã tặng cuốn này cách đây cũng 6-7 năm, những lúc đó, tôi còn đang mê mải đọc những thể loại khác mà không nghĩ có lúc nào sẽ đọc cuốn này. Nhưng một khi đã cầm lên rồi thì lại khó dứt xuống. Cách kể chuyện sống động, cùng các tình tiết li kỳ có thật đã diễn ra, nhiều giọt nước mắt đã rơi. Để rồi nhận ra, khi ta được sinh ra ở một đất nước hoà bình, nơi con người có quyền tự do và bình đẳng, điều đó đã là một đặc ân. Vậy mà, chỉ vài chục năm trước — thậm chí ngay lúc này, vẫn có những nơi phụ nữ bị đối xử như một nô lệ, như thể sinh ra làm nữ giới đã là một cái tội. Câu chuyện của Souad là một minh chứng. Đó không phải tên thật của cô — mà là bút danh của một người phụ nữ đã sống sót sau tội ác do chính gia đình mình gây ra. Những năm 1980, cô bị thiêu sống chỉ vì đem lòng yêu một người đàn ông. Dù may mắn được cứu, Souad mang theo suốt đời những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Đau lòng hơn, sau hàng chục năm, mỗi năm thế giới vẫn ghi nhận khoảng 6000 vụ ...

Mười thói quen của triệu phú - tác giả Dean Graziosi

Video quảng cáo cuốn sách này nhiều lập "bám đuổi" lấy tôi đến mức tôi đã quyết định mua cuốn sách này, tác giả trong nhiều các clip quảng cáo khác nhau, khi thì xuất hiện bên cạnh Tony Robbins, khi thì cạnh người nổi tiếng khác. Ảnh từ: https://muabansachcu.vn/ Và tôi đã có thời gian đọc nhanh cuốn sách này, 10 thói quen của triệu phú. Thực sự thì xếp cuốn sách vào dòng sách Phát triển bản thân. Nên tôi cũng đọc rất nhanh, lưu lại 1 số ý: -Tác giả vươn lên từ nghèo khó nên có 1 động lực mạnh mẽ vượt qua hoàn cảnh trong quá khứ và truyền cảm hứng giúp đỡ mọi người. -Tác giả bị tăng động giảm chú ý nhưng có biệt tài quan sát và làm theo rất nhanh. Nhờ câu chuyện của tác giả mà tôi mới nghe rằng: những đứa trẻ tăng động giảm chú ý, ko phải chúng chậm mà do chúng quá nhanh, chúng ko chú ý vào thứ khiến chúng cảm thấy nhàm chán. Tức là nếu hướng chúng vào thứ chúng thích, và khai thác đúng điểm mạnh, thì có nhiều tiềm năng, giống như tác giả đã được khai thác đúng tiềm năng của m...