Chuyển đến nội dung chính

Tôi là ai mà phán xét?

Đó là câu nói thường trực của Giáo hoàng Francis, người dẫn dắt 1,2 tỉ giáo dân trên toàn thế giới, vậy mà ông vẫn luôn hết sức khiêm nhường khi ứng xử với mọi người, bất kể giàu nghèo, sang hèn. Dù cho đó có là những kẻ tội phạm, những người cặn bã của cặn bã xã hội, nhưng ông vẫn luôn giữ một thái độ hết sức khiêm nhường. Bạn có biết, nếu so sánh với các CEO thì tầm lãnh đạo của ông sẽ tương đương Steve Jobs, hay BillGates.

Tôi không theo đạo, nên thực sự nếu không vô tình đọc cuốn “Lãnh đạo bằng sự khiêm nhường” tác giả Jeffrey A. Krames viết về ông, thì có lẽ tôi còn không biết được tên ông. Nói chi đến việc ngồi đây viết mấy dòng này. Có chăng là bởi 6 từ trên vẫn luôn ám ảnh tôi, luôn tự hỏi mình có đang ‘tôn trọng người khác’ như giá trị mình vẫn theo đuổi hay không?

Trong mối quan hệ của mình với bất kỳ người nào, dù đó là nhân viên, đồng nghiệp, chồng cũ hay một mối quan hệ xã hội khác...dù gặp nhau nhiều hay ít..dù gặp nhau dầy hay thưa..dù gặp nhau trực tiếp hay chatchit, tôi vẫn luôn tâm niệm, đó là 1 chặng đường nhỏ trên cả một hành trình dài của một mối quan hệ.

Ngày hôm nay, mối quan hệ đó có thể vì lý do gì đó xảy ra không thể tốt đẹp hơn, thì tôi cũng sẽ tìm mọi cách có thể, gạt bỏ cái tôi của mình xuống đáy, để giảm thiểu những tổn thương mà tôi vô tình gây ra cho người khác. Bởi tôi không thể biết rằng, sự tổn thương đó cũng chính là bước ngoặt của cuộc đời họ hay không. Đã từng là gì của nhau, đã từng là gì với nhau thì hãy trân trọng những khoảng khắc đó...




Hôm nay tôi nhớ tới 1 clip về một người quản lý gọi một nhân viên của mình vào phòng, thực tế thì là gọi vào để ‘sa thải’ anh nhân viên ấy, nhưng dưới một lý do hợp lý mà người ta vẫn thường xài, đó là “anh rất tốt nhưng công việc hiện tại không phù hợp với anh, tôi rất tiếc”. Nghe quen quá phải không? Cảnh sau của Clip ấy là 1 thời gian sau, anh nhân viên bị sa thải kia, giờ đây đã là một doanh nhân thành đạt, tình cờ quay lại chốn xưa, và vô tình chạm mặt người quản lý cũ. Anh hồ hởi tới chào hỏi, bắt tay và cảm ơn anh quản lý đó “Anh nói đúng, tôi cảm ơn anh rất nhiều, công việc trước kia đúng là không phù hợp với tôi thật”. Clip kết thúc trước vẻ mặt ngỡ ngàng của anh chàng quản lý vẫn ánh mắt lo âu mơ hồ như mọi khi.

Nhân sự của tôi, những người tôi từng quản lý, tôi biết trong số đó có những người đã từng bị tôi làm cho tổn thương (đến nỗi người đó đã unfriend mà tôi không tìm được cách ib trở lại), nhưng nhờ đó tôi hiểu rằng chặng đường phía trước còn rất dài, và không biết chừng chúng tôi sẽ vô tình chạm mặt nhau ở đâu đó, tôi không muốn mình như anh chàng quản lý nọ (tất nhiên, tôi muốn mình là một người chị xinh đẹp vui tươi), tôi muốn khi gặp lại nhau dù có là bạn bè, đối tác, biết đâu lại đồng nghiệp (again) chúng tôi lại có thể vui vẻ được như chưa từng có chuyện chia ly.

Bởi thế nên mới nói, chặng đường phía trước còn dài lắm, làm sao để giữ được giá trị tôn trọng nhau đủ để còn nhìn lại đây?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Review 101 Lời khuyên Tài chính Cá Nhân từ Thái Phạm

Trước đây chỉ biết tới nguyên tắc chi tiêu 6 cái lọ (mỗi khi bạn có thu nhập, chia thành 6 cái lọ cho các hạng mục: nhu cầu thiết yếu (55%), đầu tư sinh lời (10%), quỹ tiết kiệm (10%), phát triển bản thân (10%), hưởng thụ cuộc sống (10%), từ thiện (5%). Nay đọc sách của người Anh viết trong cuốn "101 Lời khuyên Tài chính Cá Nhân từ Thái Phạm" mới thấy còn nhiều phương pháp tiết kiệm thú vị nữa. -Phương pháp 50/20/30 -Phương pháp Kakeibo của người Nhật -Phương pháp 20/80, tiết kiệm 20%, chi tiêu 80% -Phương pháp 60/10/10/10/10 -Phương pháp 10% -Phương pháp 4 phong bì -Phương pháp "BÀ GIÀ" Một cuốn sách "cần phải có" cho những người trẻ bước vào đời, những cặp vợ chồng mới cưới (nên có chung sự thông hiểu về tài chính, cùng nhau vun vén) và những người không còn trẻ vẫn đang loay hoay về tài chính. Mình đọc vì đang thuộc nhóm thứ 3 kk. Cuốn sách được viết lần lượt thành 101 lời khuyên, khi ngắn, khi dài, bạn hãy dành thời gian để đọc và thẩm thấu nhé. Đọc pa...

Review Khai tâm Chuyển vận - tác giả Phước Nguyễn

Mình đã đọc xong cuốn này, trong vòng 3 ngày đi công tác. Mình nghĩ: "cuốn sách giúp ai đó đi qua những ngày u tối, cảm giác như đọc phiên bản Việt của sách Vãn Tình, nhưng khác là, tác giả là một thầy phong thủy, một kiến trúc sư". Khi ý thức được rằng mỗi người đều có 1 con quỷ trong mình, hãy nhận diện và chấp nhận nó, cuộc sống bắt đầu dễ thở hơn rồi. Bài học sau 10 năm mình nhận ra rằng: chẳng khuyên bảo được ai cái gì, ngay cả khi đó là bài học từ chính mình đã trải qua. Trừ khi bạn là ng có ảnh hưởng cực lớn với họ về "vấn đề" đó, còn không, hãy để họ tự bước qua bài học của mình. Ảnh chôm từ tường tác giả: Phước Nguyễn. #KhaitâmChuyểnvận

Nhận ra, sau bao năm mình vẫn vậy, nhất là cái tính...

Hôm nay, vừa phải từ chối 1 món quà từ một người đang tán tỉnh mình. Món quà nhỏ thôi, chưa gặp mặt bao giờ nhưng anh ấy quan tâm và hỏi han hằng ngày. Sau một thời gian mình có tương tác trả lời lại thì cách đây chừng 1 tuần, mình đã phải nói rõ với anh rằng: mình chỉ xem anh là 1 người bạn, 1 người anh. Rằng anh hãy chăm lo cho công việc và sự nghiệp của anh, dính vào chuyện tình cảm bây giờ chỉ mệt thân. Anh nói đã hiểu và cũng giãn cách ra sự hỏi han vì sợ làm phiền đến mình. Bỗng 2-3 ngày trở lại đây, anh ấy lại hỏi thăm liên tục, và nhắc lại món quà muốn tặng mình khi hẹn gặp nhau. Mình lại một lần nữa thẳng thắn rằng, mình không đón nhận tình cảm của anh nên không dám nhận quà. Dù mình là người chủ động nói ra, nhưng trong lòng với cảm thấy buồn vì khiến một người chân thành như vậy hụt hẫng và thất vọng. Rồi nhận ra, sau bao nhiêu năm, từ hồi 18 tuổi, mình vẫn luôn giữ cái tính ấy. Đó là mình không muốn gieo hy vọng cho 1 người mà vốn dĩ mình nghĩ không thể tiến xa hơn. Nhớ cái...