Chuyển đến nội dung chính

Insight của người già

Hôm rồi tôi có đi thăm một nhỏ bạn, nó kể cho tôi nghe câu chuyện này. Hàng xóm cạnh nhà nó ở là một cặp vợ chồng già. Hai bác tuổi cũng hơn 60, nhà có nếp tẻ đầy đủ và cũng có cháu nội, cháu ngoại cả rồi. Hai bác ở riêng để cho các con được tự do. Bác trai hằng ngày vẫn đi làm, bác gái vì bị liệt nên di chuyển cũng khó khăn, luôn cần phải vịn vào một cái xe đẩy. Mặc dù vậy, bác gái vẫn xoay sở để tự chăm lo cơm nước, giặt giũ trong gia đình. Tình hàng xóm ở cái chung cư này rất vui vẻ, thỉnh thoảng nhà này mang đồ ăn, hoa quả, khi thì bát chè, khi thì chùm nhãn, lúc thì quả chuối, quả mận.

Một hôm, bác gái gọi điện thoại cho nhỏ bạn tôi hỏi vay tiền, thực sự là cũng không nhiều nhặn gì, chỉ 2 củ thôi. Chẳng là, thỉnh thoảng, bác có chị em ruột già từ dưới quê lên thăm, nhưng mặc định rằng, mỗi lần lên thăm đó, một sự thật ngầm hiểu, bác sẽ bằng cách này hay cách khác, xoay sở một khoản tiền gửi cho người chị em mình, như một phần quà mang về. Mặc dù trong lòng không thực sự cảm thấy thoải mái, vì bác vốn bị liệt, cũng có chút đồng lương hưu đó, nhưng cũng không dư giả gì. Người chị em thì khỏe mạnh là thế, nhưng chẳng lẽ để chị em mình lên “thăm” rồi lại về tay không. Vì vậy, như một lẽ tất nhiên, cứ mỗi lần, nghe đến chuông điện thoại của người chị em nói lên thăm, là bác hôm trước hôm sau phải chuẩn bị một phần tiền. 

Lần này thì thực sự bác đã không còn chút đồng nào trong túi, cũng không thể kể với chồng, vì bác trai, mặc dù đã nghỉ hưu, nhưng vẫn phải cày quốc để vợ chồng nuôi nhau. Với tình cảnh đó, bác hỏi vay nhỏ bạn tôi, và luôn dặn dò rằng, khi nào con trai bác cho tiền, thì bác sẽ gửi lại cho nó. Cũng đã chừng đôi tháng trôi qua, bác vẫn thỉnh thoảng gọi nó sang cho cốc chè, hay miếng mít, chùm nhãn mà người ta biếu bác trai khi đi công tác, và vẫn luôn nhắc nhở với nó rằng “bác vẫn vay tiền của cháu, khi nào con trai bác cho bác tiền, bác sẽ trả cho cháu nhé, cháu thông cảm cho bác”. Nhỏ bạn tôi, tính tình xởi lởi, chân thành, đôi triệu cũng không phải số tiền lớn và nó thì rất thông cảm cho bác ấy, không suy nghĩ gì. Điều mà nó nghĩ ngợi, đó là “insight của người già”. 

“Nước mắt chảy xuôi”, khi ba mẹ còn sức khỏe và chăm lo, đầu tư cho những đứa con, rồi khi chúng trưởng thành, chúng có thực sự nghĩ về nhu cầu của ba mẹ chúng không? “Ba mẹ không sao đâu con, ba mẹ ổn mà”, thực sự ba mẹ có ổn không? Con cái, khi ở ngoài cái tuổi 30, tức là ba mẹ chúng cũng trên dưới 60 tuổi rồi, thực sự, ngoài những câu thăm hỏi, ngoài sự hiện diện, còn là những hành động cụ thể, nói lên tình yêu thương, chăm sóc cho ba mẹ nữa. 

Tôi giật mình khi thấy mình cũng gần 4 chục tuổi rồi, ba mẹ tôi, thật sự may mắn, vẫn còn khỏe mạnh. Hàng tháng, ông bà còn chu cấp cho tôi thực phẩm sạch và mỗi lần tôi về nhà, đều được thết đãi các món ngon, chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng. Dù đều trên 60 tuổi cả rồi nhưng ba mẹ tôi vẫn còn đang đi làm, xét ra, tôi thấy mình quá ít trách nhiệm với gia đình. Giống như các con của 2 bác hàng xóm nhỏ bạn tôi, không biết họ có biết rằng, có những sự thật mà không phải lúc nào ba mẹ họ cũng nói ra không? Và đến khi nào thì các con bác ấy sẽ chủ động một cách đều đặn có trách nhiệm với ba mẹ mình?

#ishare

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Review 101 Lời khuyên Tài chính Cá Nhân từ Thái Phạm

Trước đây chỉ biết tới nguyên tắc chi tiêu 6 cái lọ (mỗi khi bạn có thu nhập, chia thành 6 cái lọ cho các hạng mục: nhu cầu thiết yếu (55%), đầu tư sinh lời (10%), quỹ tiết kiệm (10%), phát triển bản thân (10%), hưởng thụ cuộc sống (10%), từ thiện (5%). Nay đọc sách của người Anh viết trong cuốn "101 Lời khuyên Tài chính Cá Nhân từ Thái Phạm" mới thấy còn nhiều phương pháp tiết kiệm thú vị nữa. -Phương pháp 50/20/30 -Phương pháp Kakeibo của người Nhật -Phương pháp 20/80, tiết kiệm 20%, chi tiêu 80% -Phương pháp 60/10/10/10/10 -Phương pháp 10% -Phương pháp 4 phong bì -Phương pháp "BÀ GIÀ" Một cuốn sách "cần phải có" cho những người trẻ bước vào đời, những cặp vợ chồng mới cưới (nên có chung sự thông hiểu về tài chính, cùng nhau vun vén) và những người không còn trẻ vẫn đang loay hoay về tài chính. Mình đọc vì đang thuộc nhóm thứ 3 kk. Cuốn sách được viết lần lượt thành 101 lời khuyên, khi ngắn, khi dài, bạn hãy dành thời gian để đọc và thẩm thấu nhé. Đọc pa...

Review Khai tâm Chuyển vận - tác giả Phước Nguyễn

Mình đã đọc xong cuốn này, trong vòng 3 ngày đi công tác. Mình nghĩ: "cuốn sách giúp ai đó đi qua những ngày u tối, cảm giác như đọc phiên bản Việt của sách Vãn Tình, nhưng khác là, tác giả là một thầy phong thủy, một kiến trúc sư". Khi ý thức được rằng mỗi người đều có 1 con quỷ trong mình, hãy nhận diện và chấp nhận nó, cuộc sống bắt đầu dễ thở hơn rồi. Bài học sau 10 năm mình nhận ra rằng: chẳng khuyên bảo được ai cái gì, ngay cả khi đó là bài học từ chính mình đã trải qua. Trừ khi bạn là ng có ảnh hưởng cực lớn với họ về "vấn đề" đó, còn không, hãy để họ tự bước qua bài học của mình. Ảnh chôm từ tường tác giả: Phước Nguyễn. #KhaitâmChuyểnvận

Nhận ra, sau bao năm mình vẫn vậy, nhất là cái tính...

Hôm nay, vừa phải từ chối 1 món quà từ một người đang tán tỉnh mình. Món quà nhỏ thôi, chưa gặp mặt bao giờ nhưng anh ấy quan tâm và hỏi han hằng ngày. Sau một thời gian mình có tương tác trả lời lại thì cách đây chừng 1 tuần, mình đã phải nói rõ với anh rằng: mình chỉ xem anh là 1 người bạn, 1 người anh. Rằng anh hãy chăm lo cho công việc và sự nghiệp của anh, dính vào chuyện tình cảm bây giờ chỉ mệt thân. Anh nói đã hiểu và cũng giãn cách ra sự hỏi han vì sợ làm phiền đến mình. Bỗng 2-3 ngày trở lại đây, anh ấy lại hỏi thăm liên tục, và nhắc lại món quà muốn tặng mình khi hẹn gặp nhau. Mình lại một lần nữa thẳng thắn rằng, mình không đón nhận tình cảm của anh nên không dám nhận quà. Dù mình là người chủ động nói ra, nhưng trong lòng với cảm thấy buồn vì khiến một người chân thành như vậy hụt hẫng và thất vọng. Rồi nhận ra, sau bao nhiêu năm, từ hồi 18 tuổi, mình vẫn luôn giữ cái tính ấy. Đó là mình không muốn gieo hy vọng cho 1 người mà vốn dĩ mình nghĩ không thể tiến xa hơn. Nhớ cái...