Chuyển đến nội dung chính

Insight của người già

Hôm rồi tôi có đi thăm một nhỏ bạn, nó kể cho tôi nghe câu chuyện này. Hàng xóm cạnh nhà nó ở là một cặp vợ chồng già. Hai bác tuổi cũng hơn 60, nhà có nếp tẻ đầy đủ và cũng có cháu nội, cháu ngoại cả rồi. Hai bác ở riêng để cho các con được tự do. Bác trai hằng ngày vẫn đi làm, bác gái vì bị liệt nên di chuyển cũng khó khăn, luôn cần phải vịn vào một cái xe đẩy. Mặc dù vậy, bác gái vẫn xoay sở để tự chăm lo cơm nước, giặt giũ trong gia đình. Tình hàng xóm ở cái chung cư này rất vui vẻ, thỉnh thoảng nhà này mang đồ ăn, hoa quả, khi thì bát chè, khi thì chùm nhãn, lúc thì quả chuối, quả mận.

Một hôm, bác gái gọi điện thoại cho nhỏ bạn tôi hỏi vay tiền, thực sự là cũng không nhiều nhặn gì, chỉ 2 củ thôi. Chẳng là, thỉnh thoảng, bác có chị em ruột già từ dưới quê lên thăm, nhưng mặc định rằng, mỗi lần lên thăm đó, một sự thật ngầm hiểu, bác sẽ bằng cách này hay cách khác, xoay sở một khoản tiền gửi cho người chị em mình, như một phần quà mang về. Mặc dù trong lòng không thực sự cảm thấy thoải mái, vì bác vốn bị liệt, cũng có chút đồng lương hưu đó, nhưng cũng không dư giả gì. Người chị em thì khỏe mạnh là thế, nhưng chẳng lẽ để chị em mình lên “thăm” rồi lại về tay không. Vì vậy, như một lẽ tất nhiên, cứ mỗi lần, nghe đến chuông điện thoại của người chị em nói lên thăm, là bác hôm trước hôm sau phải chuẩn bị một phần tiền. 

Lần này thì thực sự bác đã không còn chút đồng nào trong túi, cũng không thể kể với chồng, vì bác trai, mặc dù đã nghỉ hưu, nhưng vẫn phải cày quốc để vợ chồng nuôi nhau. Với tình cảnh đó, bác hỏi vay nhỏ bạn tôi, và luôn dặn dò rằng, khi nào con trai bác cho tiền, thì bác sẽ gửi lại cho nó. Cũng đã chừng đôi tháng trôi qua, bác vẫn thỉnh thoảng gọi nó sang cho cốc chè, hay miếng mít, chùm nhãn mà người ta biếu bác trai khi đi công tác, và vẫn luôn nhắc nhở với nó rằng “bác vẫn vay tiền của cháu, khi nào con trai bác cho bác tiền, bác sẽ trả cho cháu nhé, cháu thông cảm cho bác”. Nhỏ bạn tôi, tính tình xởi lởi, chân thành, đôi triệu cũng không phải số tiền lớn và nó thì rất thông cảm cho bác ấy, không suy nghĩ gì. Điều mà nó nghĩ ngợi, đó là “insight của người già”. 

“Nước mắt chảy xuôi”, khi ba mẹ còn sức khỏe và chăm lo, đầu tư cho những đứa con, rồi khi chúng trưởng thành, chúng có thực sự nghĩ về nhu cầu của ba mẹ chúng không? “Ba mẹ không sao đâu con, ba mẹ ổn mà”, thực sự ba mẹ có ổn không? Con cái, khi ở ngoài cái tuổi 30, tức là ba mẹ chúng cũng trên dưới 60 tuổi rồi, thực sự, ngoài những câu thăm hỏi, ngoài sự hiện diện, còn là những hành động cụ thể, nói lên tình yêu thương, chăm sóc cho ba mẹ nữa. 

Tôi giật mình khi thấy mình cũng gần 4 chục tuổi rồi, ba mẹ tôi, thật sự may mắn, vẫn còn khỏe mạnh. Hàng tháng, ông bà còn chu cấp cho tôi thực phẩm sạch và mỗi lần tôi về nhà, đều được thết đãi các món ngon, chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng. Dù đều trên 60 tuổi cả rồi nhưng ba mẹ tôi vẫn còn đang đi làm, xét ra, tôi thấy mình quá ít trách nhiệm với gia đình. Giống như các con của 2 bác hàng xóm nhỏ bạn tôi, không biết họ có biết rằng, có những sự thật mà không phải lúc nào ba mẹ họ cũng nói ra không? Và đến khi nào thì các con bác ấy sẽ chủ động một cách đều đặn có trách nhiệm với ba mẹ mình?

#ishare

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nhận ra, sau bao năm mình vẫn vậy, nhất là cái tính...

Hôm nay, vừa phải từ chối 1 món quà từ một người đang tán tỉnh mình. Món quà nhỏ thôi, chưa gặp mặt bao giờ nhưng anh ấy quan tâm và hỏi han hằng ngày. Sau một thời gian mình có tương tác trả lời lại thì cách đây chừng 1 tuần, mình đã phải nói rõ với anh rằng: mình chỉ xem anh là 1 người bạn, 1 người anh. Rằng anh hãy chăm lo cho công việc và sự nghiệp của anh, dính vào chuyện tình cảm bây giờ chỉ mệt thân. Anh nói đã hiểu và cũng giãn cách ra sự hỏi han vì sợ làm phiền đến mình. Bỗng 2-3 ngày trở lại đây, anh ấy lại hỏi thăm liên tục, và nhắc lại món quà muốn tặng mình khi hẹn gặp nhau. Mình lại một lần nữa thẳng thắn rằng, mình không đón nhận tình cảm của anh nên không dám nhận quà. Dù mình là người chủ động nói ra, nhưng trong lòng với cảm thấy buồn vì khiến một người chân thành như vậy hụt hẫng và thất vọng. Rồi nhận ra, sau bao nhiêu năm, từ hồi 18 tuổi, mình vẫn luôn giữ cái tính ấy. Đó là mình không muốn gieo hy vọng cho 1 người mà vốn dĩ mình nghĩ không thể tiến xa hơn. Nhớ cái...

Bị thiêu sống - Souad

  Cảm ơn 1 người em đã tặng cuốn này cách đây cũng 6-7 năm, những lúc đó, tôi còn đang mê mải đọc những thể loại khác mà không nghĩ có lúc nào sẽ đọc cuốn này. Nhưng một khi đã cầm lên rồi thì lại khó dứt xuống. Cách kể chuyện sống động, cùng các tình tiết li kỳ có thật đã diễn ra, nhiều giọt nước mắt đã rơi. Để rồi nhận ra, khi ta được sinh ra ở một đất nước hoà bình, nơi con người có quyền tự do và bình đẳng, điều đó đã là một đặc ân. Vậy mà, chỉ vài chục năm trước — thậm chí ngay lúc này, vẫn có những nơi phụ nữ bị đối xử như một nô lệ, như thể sinh ra làm nữ giới đã là một cái tội. Câu chuyện của Souad là một minh chứng. Đó không phải tên thật của cô — mà là bút danh của một người phụ nữ đã sống sót sau tội ác do chính gia đình mình gây ra. Những năm 1980, cô bị thiêu sống chỉ vì đem lòng yêu một người đàn ông. Dù may mắn được cứu, Souad mang theo suốt đời những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Đau lòng hơn, sau hàng chục năm, mỗi năm thế giới vẫn ghi nhận khoảng 6000 vụ ...

Mười thói quen của triệu phú - tác giả Dean Graziosi

Video quảng cáo cuốn sách này nhiều lập "bám đuổi" lấy tôi đến mức tôi đã quyết định mua cuốn sách này, tác giả trong nhiều các clip quảng cáo khác nhau, khi thì xuất hiện bên cạnh Tony Robbins, khi thì cạnh người nổi tiếng khác. Ảnh từ: https://muabansachcu.vn/ Và tôi đã có thời gian đọc nhanh cuốn sách này, 10 thói quen của triệu phú. Thực sự thì xếp cuốn sách vào dòng sách Phát triển bản thân. Nên tôi cũng đọc rất nhanh, lưu lại 1 số ý: -Tác giả vươn lên từ nghèo khó nên có 1 động lực mạnh mẽ vượt qua hoàn cảnh trong quá khứ và truyền cảm hứng giúp đỡ mọi người. -Tác giả bị tăng động giảm chú ý nhưng có biệt tài quan sát và làm theo rất nhanh. Nhờ câu chuyện của tác giả mà tôi mới nghe rằng: những đứa trẻ tăng động giảm chú ý, ko phải chúng chậm mà do chúng quá nhanh, chúng ko chú ý vào thứ khiến chúng cảm thấy nhàm chán. Tức là nếu hướng chúng vào thứ chúng thích, và khai thác đúng điểm mạnh, thì có nhiều tiềm năng, giống như tác giả đã được khai thác đúng tiềm năng của m...