Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Viết gì cho 2015?

Năm 2015 qua đi để lại nhiều dấu mốc. Dấu mốc rằng sau 15 năm không biết FA là gì, và giờ thì ta đã FA thực sự...trong 1 khoảng thời gian tính bằng "năm". Chính thức gia nhập CLB Forever Available từ tháng 8/2015 dù đã có kinh nghiệm từ trước đó cả 1 năm roài. Học thêm nhiều điều mới, Brands (SAGE, tháng 9.2015), Leadership (DKT, tháng 10.2015), MBTI (TGM, tháng 1/2016). Đã học được cách đi qua cảm giác "tự ti" khi "hoàn cảnh" của bản thân không còn là lý do ngăn cản cho sự cởi mở. Rồi sẽ có 1 ngày nào đó, một ai đó xứng đáng sẽ phù hợp với mình thôi. Đã nhấc mông và đi du lịch Quy Nhơn 3 ngày cùng 1 em đồng nghiệp bất chấp tình hình thời tiết không ủng hộ, nhưng đã lỡ đặt tour rồi thì phải đi thôi. Dự là ít nhất mỗi năm đi 1 chuyến như vậy. Hành trình khám phá bản thân ngày càng trở nên rõ rệt hơn khi biết mình cần gì, hiểu được cách hành xử của bản thân trong các tình huống nhờ phân tích tam đại cung & bản đồ sao. Mình cung mọc Thiên Bìn...

Có ai cùng nhóm "máu" với tui không? ESTP

Mình là Giang Đoàn. Mình mới học xong khóa MBTI 1 ngày tại TGM do diễn giả Trần Đăng Khoa đào tạo cách đây ít lâu. Sau 34 năm lưu lạc, nay mình đã tìm được chuồng của mình, dù có đôi lúc vẫn còn lăn tăn lắm. Mình thuộc nhóm tính cách ESTP (the doer) nhé. Extroversion: nếu như hồi phổ thông mình có đầy đủ các yếu tố để nhận diện nhóm "Introversion" chuẩn chỉnh (phải vận nội công khi nhận lời làm lớp trưởng cấp 3 chỉ vì muốn cải thiện kỹ năng nói trước đám đông; hay nhút nhát, không dám phát biểu ý kiến trong lớp chỉ trừ khi đó là môn sở trường của mình...) thì bài test giờ cho thấy khả năng E của mình đang vượt trội rõ ràng so với I (với tỷ lệ 7/2). Là extroverstion, thì bạn không thể ở nhà quá lâu, bạn sẽ cảm thấy bí bách vô cùng nếu phải ngồi lỳ trong phòng quá 2 ngày. Còn với người I thì họ có thể ở lỳ 1 tuần hoặc hơn thế nữa mà không xi nhê gì nhé. Sense: Mặc dù xu hướng xôi thịt, thực tế, mang dòng máu S (Sense) nhiều hơn N (iNtuition) một chút, vừa đủ cho chạ...

GIẬT XẢ NỖI BUỒN

Chẳng là 2 tuần trở lại đây, mỗi lần con gặp con gái đều thấy con ăn rất chậm, không tập trung và không có cảm giác ăn ngon miệng. Lo lắng hỏi xem có chuyện gì khiến con buồn vậy thì con trả lời rằng con không thích bị trêu mà anh họ và bác họ cứ trêu con, những chuyện đó cứ ở trong não khiến con không quên được. Nếu con gái mình cứ hồn nhiên đúng tuổi thì chẳng có j phải bàn. Một đứa trẻ 6 tuổi thì cần j phải suy nghĩ mệt vậy? Nếu mình nói với Ng lớn rằng đừng trêu nó nữa, nó cứ ám ảnh rồi ko tập trung học tập được. Đó ko phải giải pháp, bởi con mình sẽ còn phải đương đầu với sự trêu trọc của bạn bè, rồi xã hội nữa, mình có đi theo mà bảo vệ mãi được đâu? Nghĩ một lúc rồi mình nói với con rằng: "con hãy coi nỗi buồn đó như bãi ị vậy, mỗi khi ị xong, con làm ?" - Con giật nước - Đúng - Nhưng nếu con giật lần 1 không hết thì sao? - Thì làm gì tiếp? - Con giật nước tiếp. - Đúng rồi, vậy khi con giật xong con sẽ không còn thấy bãi ị nữa. Chẳng lẽ con lại moi bãi ị lên à? Sau đó ...

Tôi đã vào tù hồi 5 tuổi như thế nào

Dự là viết bài này từ hồi Tháng 1.2014, mà lần lữa mãi, giờ tôi mới có dịp quay trở lại tuổi thơ và hoàn thành nốt 'câu chuyện dang dở' này của mình. Mẹ tôi từng nói rằng, nếu tôi đi xem bói mà ông thầy phán rằng: 'cuộc đời con bé này sẽ vào tù 1 lần' thì có lẽ tôi sẽ thở phào nhẹ nhõm vì tôi đã từng vào tù hồi 5 tuổi. Với một đứa trẻ 5 tuổi thì có thể nhớ được những gì? Những ký ức quá sâu đậm về một khoảng thời gian không bình lặng có lẽ vẫn mãi theo tôi tới già. Với ba mẹ tôi, có thể có nhiều cảm xúc trái chiều khi nghĩ về thời kỳ đó, nhưng với tôi, đó là cảm xúc 'phấn khích' về 1 thời tuổi trẻ 'hoành tráng' của mình mà không phải đứa trẻ nào cũng có được. Ở một góc độ nào đó, tôi nghĩ nó cũng tạo nên nét cá tính của mình. Tôi không nhớ công tác chuẩn bị của bố mẹ để đi vượt biên năm 1988 như thế nào, tôi chỉ nhớ có 1 khoảng thời gian ở Trà Cổ, được xem người ta làm 'thịt' con cá đuối cạnh giếng, ngủ trên chiếc chiếu đầy ruồi bâu, ở gia đì...

Hình dung

Hình dung của bạn về 1 gia đình hạnh phúc trước khi có người yêu? Trước khi lập gia đình? Và sau khi lập gia đình 5-7 năm có khác nhau nhiều không? Có lẽ tùy từng giai đoạn mà khi bạn đang yêu người như thế nào thì bạn sẽ hình dung về 1 gia đình hạnh phúc như thế ấy. Hồi còn là SV, tôi hình dung về người bạn đời sẽ hơn tôi 'một cái đầu', là người tôi sẽ dựa vào như thuyền theo lái. Là người sẽ 'vào bếp' cùng tôi, dù tôi sẽ là người làm chính, cùng nhau ăn cơm bữa cơm gia đình vui vẻ, giống như truyền thống của gia đình đẻ của tôi, mọi người sẽ ăn cơm và cười nói với nhau suốt bữa cơm, rồi sau đó đợi nhau ăn xong mâm cơm, đợi nhau ăn xong hoa quả lát xê và cùng nhau uống nước. Buổi tối sẽ cùng nhau xem phim và lại tiếp tục rôm rả như vậy cho tới khi đi ngủ... Góc nhìn về người bạn đời của tôi thay đổi khi tôi vào môi trường học MBA tại HSB. Tại một nơi mà tinh thần khởi nghiệp được 'ca ngợi' và lẽ dĩ nhiên những người làm doanh nhân họ cần có những phẩm ch...

Hãy thể hiện cảm xúc ngay khi có thể

Mặc dù những người bạn thân của tôi luôn khen khả năng 'gây dựng mối quan hệ chân thành và sâu sắc' của tôi với họ. Họ nghĩ rằng tôi quan hệ xã hội rộng và không thể tin rằng tôi là người có thể 'lười' chăm sóc các mối quan hệ của mình. Sự thực thì tôi rất lười chăm sóc các mối quan hệ cũ và lâu lâu ít 'tương tác' với mình. Tôi đã đọc cuốn 'Đừng bao giờ đi ăn 1 mình' của Keith Ferrazzi và cũng hiểu nguyên tắc mà ông đưa ra, là nên thường xuyên, định kỳ quan tâm, thăm hỏi chân thành những mối quan hệ cũ. Để không phải bỗng nhiên một ngày đẹp trời bạn cần sự giúp đỡ của họ, bạn mới nhấc điện thoại nhờ. Như vậy vô duyên lắm. Biết là vậy, nhưng tôi vẫn 'lười'. Bù lại, tôi có 1 số nguyên tắc mà đã sử dụng từ hồi sinh viên, có thể đó là lý do phần nào vớt vát được 'khiếm khuyết của tôi'. Thứ nhất, trong tất cả các mối quan hệ của mình, dù thân sơ, nếu có ai đó cần sự trợ giúp của tôi, tôi sẽ hết lòng giúp đỡ trong khả năng của mình mà khô...

Tuổi 33- có quá muộn để làm lại?

Mọi thứ đều có liên quan hết Hồi còn tham gia BNI chapter warrior, có một câu nói được nhắc tới rất nhiều lần, đó là 'cách bạn làm một việc là cách bạn làm mọi việc'. Đó là khi tôi bị 'chỉ trích' về động tác vỗ tay hời hợt và thiếu lửa. Tôi chỉ rút kinh nghiệm về việc vỗ tay khí thế hơn cho những lần sau nhưng thực tình không mấy bận tâm câu nói đó. Với môn thể thao yêu thích của mình, bóng bàn, tôi cảm thấy thực sự bối rối và mất tập trung khi nghe những câu như 'em chơi chẳng có cảm xúc gì cả', 'sao không tấn công', 'phòng thủ mãi thì chỉ thế thôi', 'đừng bận tâm thắng thua'...Lúc đó tôi thấy chẳng còn là mình nữa, đánh như cái bóng của chính mình vậy. Có thể hên xui, nhờ phòng thủ dẻo dai mà tôi thắng được 1-2 trận, nhưng về lâu dài thì đúng là tôi đang đi thụt lùi khi cố 'níu' vào điểm mạnh 'mỏng manh' đó của mình mà không luyện tập những kỹ năng mới. Trong công việc thì sao, mặc dù luôn miệng nói rằng, BigShe.vn...