Chuyển đến nội dung chính

Tuổi 33- có quá muộn để làm lại?

Mọi thứ đều có liên quan hết

Hồi còn tham gia BNI chapter warrior, có một câu nói được nhắc tới rất nhiều lần, đó là 'cách bạn làm một việc là cách bạn làm mọi việc'. Đó là khi tôi bị 'chỉ trích' về động tác vỗ tay hời hợt và thiếu lửa. Tôi chỉ rút kinh nghiệm về việc vỗ tay khí thế hơn cho những lần sau nhưng thực tình không mấy bận tâm câu nói đó.

Với môn thể thao yêu thích của mình, bóng bàn, tôi cảm thấy thực sự bối rối và mất tập trung khi nghe những câu như 'em chơi chẳng có cảm xúc gì cả', 'sao không tấn công', 'phòng thủ mãi thì chỉ thế thôi', 'đừng bận tâm thắng thua'...Lúc đó tôi thấy chẳng còn là mình nữa, đánh như cái bóng của chính mình vậy. Có thể hên xui, nhờ phòng thủ dẻo dai mà tôi thắng được 1-2 trận, nhưng về lâu dài thì đúng là tôi đang đi thụt lùi khi cố 'níu' vào điểm mạnh 'mỏng manh' đó của mình mà không luyện tập những kỹ năng mới.

Trong công việc thì sao, mặc dù luôn miệng nói rằng, BigShe.vn là niềm đam mê của tôi, thời trang người béo là sự nghiệp mà tôi muốn làm cho 10 năm nữa, 20 năm nữa, 30 năm nữa. Tôi cũng bỏ vào đó 3 năm tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất của cuộc đời mình và cả một mớ tiền, bất chấp sự phản đối của cả gia đình nội ngoại, người duy nhất ủng hộ tôi là em trai tôi. Tôi thể hiện như mình sống chết với nó vậy. Có anh bạn nói rằng: 'anh thấy cô thật dũng cảm'. Tôi chỉ biết cười nhạt, điều đó có nghĩa lý gì khi tôi chưa làm ăn hiệu quả và kiếm được tiền từ nó.

Trong gia đình, ngoài thời gian dành cho bản thân và chơi với con gái vào buổi tối thì gần như tôi cũng là 1 thành viên 'vật vờ' trong gia đình. Việc kiếm tiền nuôi gia đình đã có chồng lo, việc đi chợ đã có bà nội lo, việc nội trợ, cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp đã có chị giúp việc lo. Tôi nhàn quá đi và chẳng phải bận tâm việc gì. Sự nhàn hạ đó đã biến tôi trở thành 1 con người phụ thuộc, nhu nhược, ỷ lại, lười biếng và vô trách nhiệm trong gia đình. Bởi cũng chẳng đóng góp được gì cho gia đình ngoài việc chơi và giáo dục con cái, tiếng nói của tôi trong gia đình cũng bé dần và mờ nhạt.

Tôi sực tỉnh và nhận thức ra khi...
'Anh tưởng rằng em rất đam mê bóng bàn, nhưng hóa ra không phải'
'Em cứ như sợ gì mà sao không dám tấn công, phòng thủ mãi cũng chỉ đến thế mà thôi'
'Chị phải làm BigShe như thể chị cũng phải lo các bài toán cơm áo gạo tiền như một người bình thường, chứ không làm như thế này được'
'Mẹ thấy con cứ đụt người đi, không năng động và tự tin, vật vờ, đến cả quyền làm mẹ cũng không khéo chẳng còn'...

Mọi việc hóa ra đều có liên quan đến nhau hết, một thái độ sống hời hợt, sống trong sợ hãi và đánh mất bản thân dù bạn có tỏ ra bên ngoài như thế nào thì nó vẫn phản ánh trong mọi ngóc ngách của cuộc sống, và bạn sẽ ăn đủ, đặc biệt khi tất cả những 'hệ lụy' đó đến cùng 1 lúc vào thời điểm bạn mang bầu và thất nghiệp. Đến hôm nay, sau khi mẹ tôi nói 1 câu động chạm đến 'quyền làm mẹ' của tôi thì tôi mới dám thừa nhận rằng hóa ra bao lâu nay, ẩn sau bức tranh về 1 cuộc sống nhàn hạ, không phải lo nghĩ gì, đó là tôi đã đánh mất bản thân mình ngay trong chính ngôi nhà mình đang ở. Tôi đã không dám đứng lên bảo vệ chính kiến, quan điểm của mình, hay đấu tranh cho điều mà tôi cho là đúng. Thay vào đó tôi tặc lưỡi bỏ qua, và buông xuôi bởi tôi đang được 'hưởng lợi' từ sự nhàn hạ đó. Xét lại, tôi dường như chỉ làm tốt đúng 1 vai trò, đó là làm bạn với những người bạn thân, những người tôi yêu quý, làm bạn với mẹ tôi, làm bạn với em tôi, và làm bạn với con gái tôi. Còn lại, tôi thất bại với các vai trò: làm người quản lý kinh doanh, làm vợ, làm con dâu, làm mẹ.
Xem ra, cuộc sống của tôi tiếp đây sẽ là một chiến chiến đấu, đấu tranh không ngừng nghỉ để có thể được là chính mình. Cuộc sống như vậy có mệt mỏi không? Sao không chỉ đơn giản là chia sẻ và giúp nhau tiến bộ và hoàn thiện, thay vì thách thức nhau: 'em bao tuổi rồi, tự nghĩ đi'.

Khi qua tuổi 30, tôi nhận ra, cái mình cần là một mái ấm gia đình, một gia đình có sự chia sẻ, quan tâm, tôn trọng và tin tưởng nhau. Tôi không cần một gia đình quá đầy đủ và chạy theo nhà to hơn, xe đẹp hơn. Tôi cần một gia đình mà cuối tuần có thể đưa nhau đi đây đó, buổi tối vợ chồng, con cái có thời gian chơi với nhau, quan tâm lẫn nhau.

Vì vậy, dù nguyên nhân là gì, thì tôi cũng thừa nhận mình đã sai khi lựa chọn lối sống hời hợt, buông xuôi. Việc đầu tiên tôi làm sẽ là sửa sai, thay đổi chính mình trước khi mong người khác thay đổi. Tôi sẽ đấu tranh để được là chính mình, dù có ở đâu hay ở với ai. Lựa chọn lối sống quyết liệt, rõ ràng và có trách nhiệm trong mọi việc tôi làm. Tôi từng là 1 cô gái mạnh mẽ và quyết tâm, nghị lực lắm mà. Dù kết quả có như thế nào tôi cũng sẽ không hối hận vì mình đã cố gắng.


Bài viết này sẽ đánh 1 dấu mốc cho cuộc đời tôi, tuổi 33 của tôi, sẽ không quá muộn để làm lại.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nhận ra, sau bao năm mình vẫn vậy, nhất là cái tính...

Hôm nay, vừa phải từ chối 1 món quà từ một người đang tán tỉnh mình. Món quà nhỏ thôi, chưa gặp mặt bao giờ nhưng anh ấy quan tâm và hỏi han hằng ngày. Sau một thời gian mình có tương tác trả lời lại thì cách đây chừng 1 tuần, mình đã phải nói rõ với anh rằng: mình chỉ xem anh là 1 người bạn, 1 người anh. Rằng anh hãy chăm lo cho công việc và sự nghiệp của anh, dính vào chuyện tình cảm bây giờ chỉ mệt thân. Anh nói đã hiểu và cũng giãn cách ra sự hỏi han vì sợ làm phiền đến mình. Bỗng 2-3 ngày trở lại đây, anh ấy lại hỏi thăm liên tục, và nhắc lại món quà muốn tặng mình khi hẹn gặp nhau. Mình lại một lần nữa thẳng thắn rằng, mình không đón nhận tình cảm của anh nên không dám nhận quà. Dù mình là người chủ động nói ra, nhưng trong lòng với cảm thấy buồn vì khiến một người chân thành như vậy hụt hẫng và thất vọng. Rồi nhận ra, sau bao nhiêu năm, từ hồi 18 tuổi, mình vẫn luôn giữ cái tính ấy. Đó là mình không muốn gieo hy vọng cho 1 người mà vốn dĩ mình nghĩ không thể tiến xa hơn. Nhớ cái...

Bị thiêu sống - Souad

  Cảm ơn 1 người em đã tặng cuốn này cách đây cũng 6-7 năm, những lúc đó, tôi còn đang mê mải đọc những thể loại khác mà không nghĩ có lúc nào sẽ đọc cuốn này. Nhưng một khi đã cầm lên rồi thì lại khó dứt xuống. Cách kể chuyện sống động, cùng các tình tiết li kỳ có thật đã diễn ra, nhiều giọt nước mắt đã rơi. Để rồi nhận ra, khi ta được sinh ra ở một đất nước hoà bình, nơi con người có quyền tự do và bình đẳng, điều đó đã là một đặc ân. Vậy mà, chỉ vài chục năm trước — thậm chí ngay lúc này, vẫn có những nơi phụ nữ bị đối xử như một nô lệ, như thể sinh ra làm nữ giới đã là một cái tội. Câu chuyện của Souad là một minh chứng. Đó không phải tên thật của cô — mà là bút danh của một người phụ nữ đã sống sót sau tội ác do chính gia đình mình gây ra. Những năm 1980, cô bị thiêu sống chỉ vì đem lòng yêu một người đàn ông. Dù may mắn được cứu, Souad mang theo suốt đời những vết thương cả thể xác lẫn tinh thần. Đau lòng hơn, sau hàng chục năm, mỗi năm thế giới vẫn ghi nhận khoảng 6000 vụ ...

Mười thói quen của triệu phú - tác giả Dean Graziosi

Video quảng cáo cuốn sách này nhiều lập "bám đuổi" lấy tôi đến mức tôi đã quyết định mua cuốn sách này, tác giả trong nhiều các clip quảng cáo khác nhau, khi thì xuất hiện bên cạnh Tony Robbins, khi thì cạnh người nổi tiếng khác. Ảnh từ: https://muabansachcu.vn/ Và tôi đã có thời gian đọc nhanh cuốn sách này, 10 thói quen của triệu phú. Thực sự thì xếp cuốn sách vào dòng sách Phát triển bản thân. Nên tôi cũng đọc rất nhanh, lưu lại 1 số ý: -Tác giả vươn lên từ nghèo khó nên có 1 động lực mạnh mẽ vượt qua hoàn cảnh trong quá khứ và truyền cảm hứng giúp đỡ mọi người. -Tác giả bị tăng động giảm chú ý nhưng có biệt tài quan sát và làm theo rất nhanh. Nhờ câu chuyện của tác giả mà tôi mới nghe rằng: những đứa trẻ tăng động giảm chú ý, ko phải chúng chậm mà do chúng quá nhanh, chúng ko chú ý vào thứ khiến chúng cảm thấy nhàm chán. Tức là nếu hướng chúng vào thứ chúng thích, và khai thác đúng điểm mạnh, thì có nhiều tiềm năng, giống như tác giả đã được khai thác đúng tiềm năng của m...